Hình minh họa: Reuters TL trả lời cháu Y, một chàng trai đang gặp sự chống đối của gia đình trong chuyện hôn nhân. Sơ lược hoàn cảnh của cháu như sau:
Y, đã thành đạt, sắp bước vào tuổi 30, là con trai lớn trong gia đình. Hơn 6 năm trước, khi còn học đại học, Y quen và yêu A, một cô gái không học giỏi nhưng ‘được cả về nhan sắc lẫn tính tình’. Gia đình Y không ngăn cấm chuyện tình của con trai nhưng cũng không ‘happy’ vì gia đình của A thuộc thành phần ‘thiếu lành mạnh’ (cha mẹ chắp nối, anh em cờ bạc, rượu chè, xì-ke…).
Cách đây khoảng 1 năm, thấy Y và A vẫn không ‘rã đám’, bà mẹ của Y nói thẳng với con trai là nếu Y muốn tiếp tục cặp với A thì OK nhưng nếu tính tiến tới hôn nhân với A thì gia đình không chấp nhận. Đồng thời, có người đứng ra làm mai cô này cô khác cho Y (mà Y biết mọi việc đều do mẹ ‘đạo diễn’). Trước những sự việc này, Y cho gia đình biết dứt khoát cháu sẽ không chia tay A. Cháu viết:
…Tất cả mọi người có dịp tiếp xúc với A đều mến A trừ gia đình cháu, nhất là mẹ cháu. Cháu không thể hiểu tại sao mẹ cháu xuất thân từ gia đình theo văn minh tây phương, sống ở Sài Gòn bao nhiêu năm trời mà lại suy nghĩ ‘old-fashioned’ như thế…
Cháu thú thật với cô, cháu dư bản lãnh để rủ A đi xây tổ ấm với cháu nhưng cháu không muốn người con gái cháu yêu phải chịu thiệt thòi. Thứ hai, là con trai lớn cháu nhận thấy mình có bổn phận làm ‘cách mạng’ để cho các em của cháu sau này được tự do hơn. Mẹ cháu thì ngược lại, cho rằng vì cháu là con trai lớn nên phải đàng hoàng để làm gương cho các em!…
Cháu đã có kế hoạch sẵn sàng, cháu chỉ muốn hỏi ý kiến cô: nếu ba mẹ cháu không chịu đứng ra tổ chức đám cưới cho hai đứa, cháu sẽ ăn nói làm sao với ba má của A, và trong đám cưới cháu sẽ phải nhờ ai đứng ra đại diện: chẳng lẽ lại nhờ một người bạn (lớn tuổi hơn cháu) thì không cùng vai vế với ba má A…
Ý kiến Thanh Lan:
Cháu Y thân mến,
Nếu cháu thường xuyên theo dõi mục Tâm Tình Bạn Đọc thì phải biết cô đã trả lời những lá thư tương tự như thư của cháu nhiều lần rồi. Và lần nào Cô cũng chỉ có một ý kiến duy nhất: hãy suy nghĩ chín chắn, kiên nhẫn thuyết phục gia đình, và can đảm chịu trách nhiệm về cuộc đời của chính mình!
Trong trường hợp của cháu, hơn 6 năm tìm hiểu phải được xem là một sự suy nghĩ chín chắn rồi. Cháu cũng có kế hoạch đầy đủ, còn lại chỉ là hành động ra sao cho tốt đẹp.
Vậy theo cô, tốt đẹp nhất là phải có sự hiện diện của hai gia đình. Cô nhấn mạnh: không cần sự CHẤP THUẬN, chỉ cần sự HIỆN DIỆN.
Tại sao? Vì tuy hiện nay sống ở Úc, cộng đồng Việt Nam mình cũng vẫn là một xã hội Việt Nam thu hẹp. Cho nên một đám cưới mà không có sự hiện của gia đình đôi bên phải được xem là một cái gì ghê gớm lắm (trừ trường hợp gia đình còn ở Việt Nam).
Cho nên cháu nên kiên nhẫn chờ đợi thêm một thời gian nữa, hy vọng ba mẹ cháu sẽ nghĩ lại và thay đổi lập trường.
Trong thời gian hơn 15 năm phụ trách mục này, cô thấy có tới 9 phần 10 cha mẹ đã nghĩ lại. Có thể vì các bậc cha mẹ ấy đã ý thức được sự trưởng thành của con cái, ý thức được quyền tự do lựa chọn trong hôn nhân, ý thức được tính cách vô nghĩa của quan niệm hôn nhân môn đăng hộ đối trong xã hội ngày nay (trên thực tế, nhiều khi chính các ‘tiểu thư’ mới khó lòng trở thành người vợ lý tưởng!)
Sự kiên nhẫn của cháu có hai mục đích: vừa cho ba mẹ thấy cháu vẫn tôn trọng, vẫn cần tới hai bậc sinh thành, vừa chứng tỏ sự cương quyết, dứt khoát trong việc lựa chọn của mình.
Như trong những trường hợp (tốt đẹp) đã xảy ra, cha mẹ sẽ ép bụng đứng ra lo việc cưới hỏi, có thể vì thương con (nhưng không muốn tỏ ra), có thể vì sợ bị người đời chê là khó khăn, bảo thủ…
Cũng có một số trường hợp, người con thay vì đi đường thẳng, đã đi ‘đường vòng’, tức là nhờ bà con thân thuộc – những người hiểu mình, thương mình và có uy tín với cha mẹ – đứng ra dàn xếp. Kết quả, cha mẹ phải ưng thuận nhưng cũng giữ được thể diện (vì dì Ba, cô Tư năn nỉ nên tôi nể lời…).
Trong trường hợp tệ hại nhất, sau khi đã đợi thêm cả năm mà ba mẹ cháu vẫn không chấp nhận thì phải nhờ một người bà con có vai vế đứng ra đại diện chứ không nên nhờ bạn bè cho dù là lớn tuổi. Nếu không có bà con nào dám ‘xâm mình’ thì cô khuyên cháu và A nên tự mình tổ chức một bữa tiệc nhỏ ra mắt bạn bè là đủ.
Cô không khuyên các cháu ‘tiền dâm hậu thú’ nhưng trong trường hợp ba mẹ cháu không chấp nhận, nếu tổ chức đám cưới mà chỉ có sự hiện diện của ba má A thì càng không giống ai, càng dễ trở thành đề tài bàn tán, càng gây thêm hố sâu ngăn cách giữa hai gia đình… Thà rằng hai cháu tự lo liệu, sau này nếu hai gia đình thay đổi lập trường thì giữa hai bên chưa hề có ‘đụng độ’ sẽ dễ ăn nói, dễ nhìn mặt nhau hơn.
Chúc cháu đủ kiên nhẫn, khôn ngoan. Được như thế, nếu không thành công thì cũng không ai có thể chê trách, lên án cháu được.
Cô,
Thanh Lan