Hỏi và giải đáp 343: Bỏ thì thương, vương… được phúc!

01 Tháng 2, 2018 | Uncategorized
Hình minh họa: Reuters

TL góp ý kiến với một lá thư rất đặc biệt, mà nếu tiết lộ các chi tiết, nhiều người trong cộng đồng sẽ biết, cho nên TL chỉ tóm gọn trong một hàng duy nhất: giải quyết đứa con ngoại hôn của chồng.

– Em A thân mến,

Nếu cô X (mẹ bé B) đã tỏ ý muốn trả con cho ba nó để đi lấy chồng, thì đó là một điều hợp tình hợp lý. Hai điều kiện em đưa ra cũng hợp tình hợp lý: em không thể đem nó về nuôi, nhưng cũng không muốn đem cho cha mẹ nuôi theo thủ tục của người Úc; bởi vì làm như thế, sợ chồng em sẽ ‘mất con’!

Tuy nhiên, qua những gì em trình bày trong thư, TL đã thấy được một tia sáng cuối đường hầm, đó là ‘nhân vật không con’ phía họ hàng của chồng em.

Dĩ nhiên, muốn giải quyết thì phải cho người đó biết sự thật. Đàn ông có con rơi con rớt là việc chẳng tốt đẹp gì, nhưng không phải là không thể giải quyết, và giải quyết tốt đẹp tới mức nào là hoàn toàn tùy thuộc vào những người trong cuộc, trong đó quan trọng nhất là hai người đàn bà; ở đây là em và cô X.

Cô X tuy ‘trót dại’ với chồng em nhưng đã tỏ ra là người tư cách và thẳng thắn, em là ‘nạn nhân’ nhưng thay vì thù hận lại còn tội nghiệp X thì TL phải gọi em là ‘bồ tát’. Bên cạnh đó, em còn là người khôn ngoan trong cách ứng xử trước lầm lỗi của chồng.

Viết ra thì mang tiếng chung, nhưng TL vẫn phải viết: nếu chuyện này xảy ra trong gia đình khác, ít nhất cũng có tới ¾ các bà vợ sẽ không có được sự khôn ngoan cũng như lòng nhân từ của em. Cũng một đứa con ngoại hôn của chồng, nhưng một người vợ bình thường (TL không dám sử dụng chữ ‘tầm thường’) thì sẽ xem nó là ‘nghiệp chướng’, mẹ nó là ‘oan gia’, để rồi tất cả mọi người liên hệ, trong đó có cả bà ta, sẽ bị đau khổ, dằn vặt, bực tức, ân hận… trong một thời gian dài, nhiều khi suốt cả cuộc đời.

Chúng ta không thể trách người vợ ấy, bởi vì đàn bà mấy ai mà ‘nhịn’ được trước hoàn cảnh này. Nhưng với một cặp mắt thật khách quan, vô tư nhìn vào, chúng ta sẽ thấy rất nhiều cái  ‘đáng tiếc’, và cứ tự nhủ ‘phải chi… phải chi…’!

Vậy, nếu thay vì xem đứa bé là ‘chứng tích tội lỗi’ của chồng mình với cô X, em lại ý thức được nó chính là máu mủ của chồng, là em cùng cha khác mẹ với những đứa con của em, thì em nên đứng ra chủ trì giải quyết.

TL tin tưởng tới 99% rằng nếu em kể đầu đuôi câu chuyện cho người thân của chồng, và cho biết hảo ý của em trong việc giữ đứa bé ‘trong vòng tay gia đình’, người ấy sẽ sẵn sàng đảm nhận trọng trách.

TL rất đồng ý với việc vợ chồng em chi trả mọi phí tổn trong việc dưỡng dục đứa bé, tuy nhiên nếu người ấy nhất quyết không chịu, thì em nên chiều ý, bởi vì rất có thể người ấy muốn có liên quan với cuộc đời và tương lai của nó.

Điều quan trọng là sau khi đứa bé khôn lớn và thắc mắc về xuất thân của nó, mọi người không nên dấu diếm. Bởi vì chắc chắn không thể dẫu mãi, và một khi nó tự tìm hiểu và biết được thì sẽ mang mặc cảm mình là kết quả của một mối tình ‘tội lỗi’!

Cuối cùng, về phần X, việc cô ấy muốn ‘trả con’ cho gia đình chồng em, chứng tỏ cô ấy nếu không nuôi hy vọng có ngày gặp lại thì cũng muốn được an tâm qua việc được theo dõi bước đường đời của nó. Cho nên, vợ chồng em nên làm tất cả những gì có thể làm được để cho cô ấy yên lòng, cũng như duy trì quan hệ ‘bí mật’ giữa hai mẹ con, nếu như cô ấy muốn.

Nghĩ cho cùng, giữa đau khổ của một người vợ mà chồng có con rơi, và đau khổ của một người mẹ phải ‘cho’ con đi để lấy chồng, em vẫn còn có phước hơn X.

Thanh Lan