Hỏi và giải đáp 434: Chuyện vợ chồng… khó nói!

02 Tháng 9, 2018 | Uncategorized
Hình minh họa: Reuters

TL trả lời thư  của cháu X, một cô vợ trẻ đang có những ấm ức khó nói trong quan hệ phòng the với chồng. Xin tóm tắt lá thư tế nhị ấy của cháu:

X, sắp tới tuổi 30, có chồng (Y) và … con. Từ ngày lấy nhau, X rất ít khi được hưởng “tới nơi tới chốn” trong chuyện phòng the, mà Y không hề quan tâm tới việc này. X cho biết nguyên nhân không phải vì Y “yếu” mà chỉ vì Y không chịu để ý tới “feelings” của vợ, đưa tới tình trạng “wrong time”, hoặc khi X cảm thấy “right time” thì Y lại tỉnh queo.

X viết rằng đây là một tình trạng không ai nghĩ còn xảy ra với thế hệ mới, nhưng thực tế là nó đang xảy ra giữa vợ chồng X… Khi trò truyện với các bạn gái thân thiết, X được biết mình không phải là “nạn nhân” duy nhất, và một vài người trong bọn họ đã phải nhờ tới sự trợ lực của sách báo phim ảnh! Tuy nhiên, X quan niệm việc (sử dụng) này là “somthing wrong”, thậm chí là “sinful” cho nên chưa bao giờ dám thử…

Người ngoài nhìn vào sẽ cho rằng gia đình X rất hạnh phúc, nhưng sự thật hoàn toàn trái ngược…

Trả lời của Thanh Lan:

Cháu X thân mến,

Một phụ nữ có chồng cưới hỏi đàng hoàng, thì dù ở lứa tuổi nào, theo tôn giáo nào, cũng có quyền được hưởng lạc thú mà không phải mặc cảm tội lỗi, ham mê xác thịt!

Trong trường hợp của cháu, mặc dù không thể đổ hết lỗi cho Y, nhưng cô cũng có thể viết cháu là người chịu quá nhiều thiệt thòi. Tới đây, trước đi vào chi tiết, vì cháu là một “con chiên Chúa”, TL cũng xin được cẩn thận rào đón bằng một câu đã đọc được trong một cuốn sách đạo, đại khái như sau:

“Để trả công mang nặng đẻ đau của người nữ, công đổ mồ hôi để nuôi vợ con của người nam, Thượng đế đã cho họ được hưởng lạc thú khi gần nhau”.

Thành thử, trong kinh sách của người Công Giáo thuộc các thế hệ trước, đã có một chữ rất tối nghĩa, khó hiểu, dễ gây hoang mang cho tín đồ, là “tội dâm dục”. Chính vì chữ “tội” ấy, mà biết bao người vợ đã miễn cưỡng chiều chồng, hoặc không dám buông thả theo cái “feeling tự nhiên” mà Thượng đế đã cho mình được quyền hưởng.

Đi vào chi tiết, trước hết nói về cái lỗi của Y mà tiếng Anh gọi là “bad timing” (trật giờ giấc). Thực ra, nhiều khi cũng phải thông cảm cho Y và các ông chồng tương tự: họ bị căng thẳng ở sở làm, thất bại trên thương trường, thậm chí đôi khi chỉ vì gây gổ với bạn bè, buồn bực với anh em trong nhà, cho nên đã giải tỏa những căng thẳng đó bằng cách “having sex” với vợ.

Cách tiếp cận (approach), và phản ứng của người vợ trước vấn đề này tùy thuộc vào tình yêu và nhận thức của người vợ. Dĩ nhiên, đứng ngoài nhìn vào, ai cũng cho rằng người vợ nên chiều chuộng chồng mặc dù bản thân không cảm thấy hứng thú; nhưng tới khi việc đó xảy ra cho chính mình thì có khi lại nổi giận, cho rằng chồng chỉ coi mình như một “cái máy để giải quyết”.

Nếu cháu chịu khó đọc những cuốn sách hướng dẫn hạnh phúc vợ chồng của người tây phương, cháu sẽ thấy không phải lúc nào  người đàn bà cũng đáp ứng vì hứng tình, mà nhiều khi chỉ vì tình nghĩa vợ chồng. Cho nên, theo cô, một trong những “downside” của phong trào “feminsm” là hô hào phái nữ bảo vệ nhân nhân phẩm của mình bằng thái độ “không ham muốn thì dứt khoát không cho” (say no if you don’t want to).

Một yếu tố tâm lý quan trọng khác mà cô thấy không có tác giả nào viết ra, hoặc có viết nhưng cô chưa có dịp đọc, là mình có để cho chồng “thoải mái’, thì mới có cơ hội thuận tiện nói cho chồng biết “feelings” của mình, để chồng cố gắng tìm cách “khắc phục” những yếu kém, đồng thời cho chồng biết khi nào là “wrong time”, khi nào là “right time”.

Một trong những phương cách để đạt tới “feelings” là người vợ phải “chủ động tấn công”. Vì luật lệ của tờ báo, cô chỉ có thể viết bóng gió xa xôi như thế, cháu thuộc thế hệ trẻ, chắc cũng dư hiểu.

Theo cô, và có lẽ tất cả mọi độc giả cũng đồng ý, chữ “sinful” là để chỉ một quan hệ tội lỗi (chẳng hạn gian dâm), chứ không để chỉ một hành động yêu nhau giữa hai vợ chồng.

Thân mến,
Thanh Lan